Người tiêu dùng, biết làm gì để… sáng suốt?

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

Dường như đang là mùa phát hiện độc tố trong các sản phẩm gia dụng.

Chưa có lúc nào người tiêu dùng liên tục hoang mang như thời điểm này.

Hoang mang là phải, vì ngoài thái độ ‘chần chừ’ của cơ quan có trách nhiệm trong vụ nước tương, còn là việc các kết quả xét nghiệm ‘đá’ nhau lia lịa mà chưa thấy cơ quan nào lên tiếng phán xử đâu là thông tin được xác tín. Ngày 21.5.2007, Sở Y tế Hà Nội công bố kết quả kiểm nghiệm của Trung tâm y tế dược phẩm – mỹ phẩm Hà Nội: không phát hiện sudan trong 4 loại son môi của 2 hãng Trung Quốc thì chỉ 2 ngày sau, Viện Kiểm nghiệm thuốc Trung ương công bố: có.

Ngày 10.5.2007, phóng viên báo Tiền Phong mang mẫu nước ngọt Fanta của Coca Cola đi xét nghiệm ở ‘một phòng thí nghiệm thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam’. Kết quả: hàm lượng chlorine gần bằng 35. Ngày 20.5, PGS-TS Trần Đáng, Cục trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm, khẳng định tỷ lệ này bằng 0.

Lý giải sự khác nhau trong xét nghiệm chất sudan, theo tiến sĩ Trịnh Văn Lẩu, Phó viện trưởng Viện Kiểm nghiệm thuốc Trung ương, có thể do Sở Y tế Hà Nội đã kiểm nghiệm quá ít mẫu (chỉ 4 mẫu), không đại diện cho toàn bộ sản phẩm son môi đang lưu thông trên thị trường.

Tiến sĩ Nguyễn Văn Lợi, Phó trưởng phòng Quản lý mỹ phẩm, Cục quản lý dược (Bộ Y tế) cũng nói 24 mẫu son mà Viện kiểm nghiệm là mua trên thị trường, chỉ mang tính khảo sát. Song kết quả như vậy cũng không gọi là ‘chỏi’ nhau, bởi có thể Sở Y tế mua mẫu ở những địa chỉ ‘uy tín’, không trùng với mẫu của Viện kiểm nghiệm mua ở chợ, hay ở đúng cửa hàng chỉ còn ‘sót’ 1-2 mẫu son cũ. ‘Vì vậy, không thể quy nạp tất cả’, ông Lợi nhận xét.

Còn trong vụ Fanta thì ông Đáng cũng cẩn thận thòng một câu là: ‘Hiện nay chưa thể xét nghiệm được chlorine trong nước có màu!’.

Thế nghĩa là thế nào, hở giời? Có hay không có?

Sau khi người tiêu dùng phát mỏi cả cổ vì quay tới quay lui giữa những công bố liên tiếp mà lại ngược nhau một trời một vực như thế, họ được cả hai vị thuộc Bộ Y tế và ông Nguyễn Việt Cường, Chánh thanh tra Sở Y tế Hà Nội khuyên rằng: ‘ Hãy sáng suốt lựa chọn sản phẩm để tự bảo vệ mình’.

Thế nhưng, người tiêu dùng chỉ có thể dựa vào và có quyền chỉ dựa vào các thông tin được các cơ quan có trách nhiệm cung cấp trên báo chí để trở thành sáng suốt như các vị trên khuyến nghị. Và sau khi sáng suốt như thế, cũng như sau khi cần mẫn nộp thuế để nuôi các cơ quan đầy trách nhiệm đó, họ nên và cần sáng suốt đến mức nào nữa?

Quy trình lấy mẫu sản phẩm để xét nghiệm như thế nào, việc xét nghiệm tiến hành theo kỹ thuật nào…, đó là công việc chuyên môn mang tính nội bộ của các cơ quan xét nghiệm. Người tiêu dùng hoàn toàn không đủ khả năng và cũng chẳng hề có ý định thẩm tra quy trình đó thực hiện tốt hay chưa. Họ chỉ cần, và có quyền yêu cầu một thông tin duy nhất, được xác tín bởi một cơ quan có thẩm quyền. Nghĩa là phòng thí nghiệm nào của Viện nào xét nghiệm cũng được, nhưng sau khi xuất hiện thông tin nhạy cảm trong chất lượng hàng hoá thì phải có một cơ quan tối cao duy nhất đưa ra kết luận duy nhất. Kết luận đó chính là cơ sở để người tiêu dùng thực hiện các quyền của mình như tẩy chay hoặc kiện đòi bồi thường với các hãng sản xuất.

Trả lời trớt quớt như những vị có trách nhiệm kia, thì người tiêu dùng chỉ có xây xẩm mặt mày thêm, chứ làm cách gì sáng suốt cho nổi?

An Nhiên – Tố Như (Theo SGTT)

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Bài viết Người tiêu dùng, biết làm gì để… sáng suốt? ( https://www.meo.vn/nguoi-tieu-dung-biet-lam-gi-de-sang-suot.html ) được sưu tầm bởi Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

Gửi phản hồi