Nhờ mẹ chồng, tôi thành dâu đảm

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

Khi tôi về làm dâu trong một đại gia đình có ba thế hệ, mẹ chồng lúc nào cũng khăng khăng: “Tề gia, nội trợ là chuyện muôn năm của phụ nữ”.

Làm dâu ngày nay có sướng?

Lúc nhỏ, tôi chỉ chúi đầu vào sách vở. Học xong, ra trường, tôi yêu và tính chuyện hôn nhân. Chỉ khi nhà trai sang dạm hỏi, tôi mới bắt đầu lo sợ khi biết mình sắp làm dâu trưởng trong một đại gia đình, dù anh ấy luôn động viên rằng mẹ và mọi người trong gia đình đều rất hiểu chuyện.

Ngày đầu tiên về nhà chồng, tôi lo sợ đủ điều. Mẹ tôi luôn theo sát chỉ dạy, giúp tôi chỉnh sửa từng chút. Dù mẹ không la rầy nhưng nét mặt luôn nghiêm nghị nên lúc đầu, mỗi khi bà cất lời, tôi đều thót cả tim.

Lần đó mẹ mời khách dùng cơm, giao cho tôi và em chồng đi chợ. Mẹ cẩn thận ghi đầy đủ từng món đồ, nhìn cái “sớ” tôi phát ớn lạnh. Phải mất hơn 2 giờ, hai chị em mới tay xách nách mang đủ thực phẩm về nhà.

Cũng may, hôm đó mẹ đứng bếp, tôi chỉ phải lặt rau, phụ việc linh tinh. Đến phần rửa cá mới đáng sợ. Nó trơn lùi, lại xộc mùi tanh, thân mềm nên cắt rửa khó vô cùng, suýt đứt tay… Thấy thế, mẹ chỉ lắc nhẹ đầu, rồi giành làm, chỉ loáng cái là xong…

Trong bữa cơm, ai ăn cũng khen ngon, mẹ cười và bảo rằng nhờ tôi phụ bếp giỏi. Khi mọi người về, tôi lại “đánh vật” với việc dọn rửa, xong việc mẹ dành ít phút nói chuyện, bảo mỗi ngày mẹ sẽ dạy tôi một chút chuyện bếp núc…

Kể từ đó, tôi tập tành nấu ăn từ sách vở và cả từ mẹ. Mẹ chồng tôi “công dung ngôn hạnh” đủ đầy, quán xuyến mọi việc lớn nhỏ, nấu ăn món nào cũng đậm đà và bày trí đẹp mắt. Còn tôi, vì chưa quen chuyện bếp núc, tay chân lọng cọng, đụng cái nào là hư cái đó… nhưng mẹ không trách mà còn nhiều lần động viên, khen tôi chịu khó học hỏi.

Rồi tôi dần tự tin hơn. Tôi tự chọn thực đơn, tự đi chợ và nấu những món mẹ thích, nhờ thế được bà chỉ dạy cả những bí quyết cho từng món ăn. Thích nhất là… ông xã tôi cũng rất tâm lý, mỗi khi tôi làm sai việc gì, anh luôn tỉ tê với mẹ, nhờ thế bà càng thương tôi hơn, chỉ bảo sát hơn nên tôi tiếp thu nhanh chóng và thực hành tốt.

Chỉ khoảng sáu tháng thôi, tôi cũng biết được vài món ăn “chủ chốt” trong các bữa tiệc của gia đình và có thể đảm trách những bữa cơm họp mặt cuối tuần của gia đình.

Một hôm, mẹ mời ba mẹ tôi sang có việc và bảo tôi chiều xin về sớm bà dạy việc. Hai chữ “có việc” khiến ba mẹ tôi lo lo, còn tôi cả ngày thì rối bời với 2 chữ “dạy việc”.

Thật ra, sáng hôm ấy, mẹ đi chợ sẵn cho tôi về làm cơm tối đãi ba mẹ ruột. Mẹ “báo cáo” và khoe với ba mẹ tôi rằng sau khi lập gia đình, tôi đã trưởng thành lên nhiều. Ba mẹ tôi đã thật sự ngạc nhiên và rất vui về khả năng bếp núc của con gái.

Tôi thấy lòng vui sướng làm sao, đã ôm chặt lấy mẹ mà tâm tư: “Cảm ơn mẹ, mẹ đã thông cảm và đã có những lời dạy bảo chân tình, đầy ắp tình yêu thương. Con sẽ cố gắng để luôn là nàng dâu tốt”.

Chuyện làm dâu của tôi chỉ vướng mắc khâu “nội trợ”, ban đầu chẳng đơn giản chút nào, nhưng với sự dạy bảo của mẹ chồng, tôi đã cố gắng và cuối cùng đã gặt hái được kết quả tốt đẹp.

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Leave a Reply