Ngày cúng cơm ba

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

Bữa nay cúng cơm ba tôi.

Lịch ghi Đại Hàn – rét đậm. Báo chí truyền hình nói “Hôm nay áp thấp nhiệt đới vào Nam Bộ”.

Sáng sớm trời lâm râm ướt, đường phố bắt đầu ướt, nhưng tôi vẫn ra chợ – chợ mà tôi thường đi. Tôi định bụng có cá chốt giấy thì mua kho tiêu cho ba ăn chấm dưa bồn bồn. Ngày tôi còn nhỏ, tôi câu cá chốt giấy ngoài sông, mà tôi kho, ba rất ưa ăn như vậy. Tôi tính làm bì, nhưng con trai của tôi điện thoại về, nó nghe tôi nói làm bì cuốn cúng ông cho có món đàng hoàng, nó cản mẹ đừng cho “ông ăn” bì vì người ta làm ghê lắm, tôi nói mẹ sẽ mua thịt đầu rồng có da, mẹ chiên thịt có da thay bì.

Tôi mua được rau đắng đất nấu canh với cá rô, hẳn là ông thích. Con rể của ông ngồi cuộn bì bằng rau của vợ trồng dọc hành lang: rau răm, húng hũi, húng cây, húng quế, cải rổ, tía tô; rau tôi trồng tươi giòn, xanh non, gặp con rể của ba khéo tay cuốn nào ra cuốn nấy – vừa cuốn bì vừa nhắc kỷ niệm với ba.

Tôi than sao năm nay cúng cơm ba, em nhớ ba, tội nghiệp ba quá! Ảnh nói tại trời âm u nên nhìn đâu cũng thấy buồn. Tôi nói kế bên chung cư mình, người ta đang làm nền đào móng, công nhân dầm mình ướt lạnh, không mặc áo mưa, không mang khẩu trang.

Bây giờ, ở đó là thung lũng, mai mốt chung cư mình cũng là thung lũng… Ảnh nói người ta làm máy móc nặng nhọc, ăn mặc lùm tùm, vướng, sao em khéo lo chuyện bao đồng, nhớ để bia cho ba, lát nữa anh nhậu với ông già. Chà,  canh rau đắng đất nấu cá rô đồng tỏa cái mùi đồng quê hết chịu nổi, còn thêm cái vụ cá chốt giấy kho tiêu nữa… Ảnh đánh trống lảng.

Tôi nói mưa quá không biết ba ghé nhà đứa con nào trước, khi ba không uống rượu, đứa nào ba cũng dành cho một nụ cười dễ dãi, ưng bụng, mỗi đứa khi gặp ba đều có riêng một “đề tài”, không thể gộp chúng nó lại mà dạy răn, chỉ bảo theo công thức làm bánh, làm mứt của má.

Đã lâu rồi, cúng cơm ông bà cha mẹ, mấy anh chị em tôi mạnh ai nấy cúng. Anh hai tôi mất bên Pháp, chị ba tôi ở cuối trời, bám đất chôn nhau cắt rún, anh thứ tư và em trai ở một góc hướng đông Sài Gòn, em trai út ở hướng bắc, một em gái ở xứ người, một em gái út thì…

Dường như chúng tôi chưa quen cảnh đoàn tụ, không quen gặp nhau và tánh khí không hề giống nhau. Như vậy cũng không hề gì, vì nói chung chúng tôi đều có máu nửa “đi mây về gió”, nửa sống sát mặt đất như cây cỏ trong vườn xưa nơi mảnh đất mà tôi từng khai hoang lập nghiệp. Má tôi ví chúng tôi là loài cỏ dại, tuy khác tên, khác mùi hương nhưng đều là vị thuốc Nam(!)

Ba tôi có lẽ cũng nhìn lũ con của ông như vậy, nhưng ba hơi bị ảnh hưởng tiểu thuyết của mấy ông Tự Lực Văn đoàn nên ông nhận thấy mỗi đứa con của ông đều có chút đỉnh tài năng và có riêng chí hướng. Ông hài lòng thời buổi nào, hoàn cảnh nào con ông không có đứa làm bậy.

Ba ghé con nghen ba!

Ba cầm batoong gõ nhẹ nhẹ cửa, biết “phong cách” của ba rồi, chàng rể chạy ào ra, đỡ batoong một tay, một tay thọc thật sâu vào túi áo bành của ba, nhạc phụ bắt tay nói giỡn chàng rể: Vô sản chuyên chính mà monsieur, từ nay có Viêt cộng lo rồi! Tôi cởi áo bành tô cho ba, ảnh cất gậy, cất nón nỉ, mời ba dùng cơm.

Bữa nay, ba tới chơi nhà con gái, con gái bới cơm cho ba ba lần, cơm trắng cá tươi, rau xanh canh nóng: đời ba càng về sau, ít có bữa cơm như vậy, vì rượu đã xen vô làm ngăn cách bữa cơm gia đình. Đặc biệt ngày này ba không uống rượu, ba nói con nấu nướng theo hương vị của má con! Ba thưởng thức, ba vui, đưa chén cho con gái bới cơm, vẽ cá.

Ngón giữa và ngón trỏ của ba mỗi ngón còn có hai lóng. Tôi xót lòng ngó chỗ khác. Ba nói: “Đốn củi ba năm chụm một giờ!” Hình như ba chẳng trách móc ưu phiền: Cuộc đời mênh mông quá, biết trách ai phiền ai” (lời một bài hát). Ba còn có một cuốn sổ “nhật ký thơ” về muỗi mòng cắn nát mình mẩy ở rừng đước, về những buổi lặn hụp gội rửa trên con kinh trời sinh… Và, còn có bài thơ nhớ mẹ, tức bà nội của tôi…

Trời chiều vẫn nặng hạt và nhốm lạnh. Ba tôi hỏi áo bành tô, nón nỉ, batoong sửa soạn lên đường. Có khi ông đi Pháp, đi Mỹ hoặc đi về hướng đông hoặc hướng bắc Sài Gòn – đi tới những đứa con tản lạc của ba!

Chỉ có con gái của ba còn ngồi lại trong căn phòng chót vót chung cư cũ kỹ này. Căn phòng có cha mẹ anh chị em tới chơi ngày mới giải phóng – giờ chẳng cón ai còn tới nữa, vì chúng tôi đã lên lão hết rồi, cẳng chân tê buốt, không muốn động tĩnh tới tui. Bạn bè tôi, họ đi đâu mà rủ nhau đi, hè nhau đi mất dạng(!?) Chắc là tôi có thần dược rau đắng đất, nha đam, rau tập tàng… nên còn lý sự chăng?

Trời! Bạn bè tôi có nghề văn biểu tôi viết có lớp có lang, đừng xài nhiều chi tiết quá, chi tiết phải nhìn để độ nhựt qua ngày? Tôi không chặn được cái đầu tôi, vì tôi không phải là nhà văn thực thụ, không phải là truyện ngắn, truyền vừa, tiểu thuyết, mà cuộc đời cũng đâu có lớp lang gì. Vì, đáng lẽ ba tôi không nên đi ra nước ngoài trời lạnh bằng bộ cánh ông mặc đứng trước ngân hàng hồi năm 1975, tấm hình chúng tôi đang thờ – hay ông đang lòa xòa tóc quăn trước trán, phi ngựa như anh chàng chưa vợ chưa con?

Với ông, viết có lớp lang ông sẽ không thích đâu. Ông không hề gọi tôi tới ngồi bên để ông dạy dỗ, nhưng tôi – ở đâu đó – tôi từng nghe ông triết lý về bài thơ Tình say, ở đâu đó – tôi luôn nhớ lời ông dặn: Nếu trong nhà, có đứa con nào u mê ngu muội, tối dạ dở dở ương ương, để nhường hết cho anh chị em nó tài năng và trí thông minh, thì các con không nên lãnh đạm, khinh miệt và bỏ bê. Và, nếu khi các con thành người, có đi đâu xa phải nhớ nẻo nhà mình mà vô nhà cho đúng cửa. Cũng đừng nghĩ vợ con sẽ chạy ra chào đón, nhà cửa vẫn y nguyên. Khi tưởng tượng về niềm vui phải chừa chỗ cho nỗi buồn.

Ba ơi! Có một chuyện làm động lòng trời mà ba không hề dạy con bằng lời. Đó là lòng hiếu thảo của ba đối với bà nội, khiến cho… khi ba ngồi gần nội thì dù ba đang say chợt tỉnh táo lạ thường, còn nội con đang lên cơn điên bỗng ngồi lặng thinh hiền dịu tình mẫu tử.

Con lẽo đẽo theo cuộc đời này. Chắc con hiểu được, ba à!

Hôm nay áp thấp nhiệt đới vào Nam bộ? Vào rồi! Lành lạnh mà gợi man mác nhớ xa vời. Mưa ướt át dưới thung lũng sắp trở thành tấm cao cao mãi, những chiếc cần trục bặm trợn hiên ngang chĩa thẳng lên trời, và nền đất được những tảng bêtong chồng lên thử thách sức chịu đựng, khiến tôi liên tưởng sức chịu đựng đầy ắp hấp dẫn của con người, và có lẽ cả tôi nữa.

Ba tôi tỏ vẻ ngạc nhiên về tôi, vì ông không nghĩ ông có một đứa con gái hay bị đủ kiểu té ngã, lại biết lồm cồm đứng lên vò đầu gối – tự an ủi, cười một mình, rồi ngó dáo dác…

… Hôm nay áp thấp nhiệt đới vào Nam bộ. Không có gió dông, chỉ có những cơn mưa dai dẳng. Ba tôi sẽ đi trên cây mưa, người không còn sợ bị ướt.

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Bài viết Ngày cúng cơm ba ( https://www.meo.vn/ngay-cung-com-ba.html ) được sưu tầm bởi Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

Nguồn sưu tầm từ: tintuc.bacsi.com

Gửi phản hồi