Vết thương lành, chỗ cắt còn đau

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

Tôi là nhân viên trong công ty do mẹ anh làm giám đốc. Anh tới lui đưa đón mẹ thì quen biết tôi. Lúc đầu, mẹ anh đã phản đối chuyện chúng tôi quen nhau vì gia đình tôi nghèo khó, phức tạp. Sau đó, tôi mắc bệnh u xơ tử cung, một khối u lành tính mà khá nhiều phụ nữ mắc phải. Nhưng với mẹ anh thì đây là chuyện động trời. Mặc anh năn nỉ thế nào, bà cũng không thèm nghe. Bà nói tôi bị mổ tử cung như thế thì còn sinh nở gì nữa, rồi còn chuyện gần gũi vợ chồng…

Ảnh minh họa: GettyImages.com

Trước tình yêu và sự quyết liệt của anh, tôi đành chấp nhận đám cưới không có sự đồng thuận của cha mẹ. Một lễ cưới đơn sơ chỉ có bạn bè chứ ở công ty không ai dám tới vì mẹ anh đã cấm. Cha mẹ tôi cũng không đến vì tự ái. Hai đứa bắt đầu với con số không tròn trĩnh. Tôi làm đơn xin nghỉ việc để hai bên không khó xử. Mẹ anh quăng tờ đơn lên bàn, mai mỉa: “Cô dám bước chân vào nhà tôi mà không có sự đồng ý của tôi, vậy cô sợ gì mà không làm việc dưới tay tôi?”. Tôi run lẩy bẩy, chỉ ngập ngừng được mấy chữ: “Dạ, con…” thì bà đã gườm: “Tôi đâu có nhận cô là dâu mà cô xưng con? Ở đây, tôi chỉ là giám đốc của cô thôi. Tôi không chấp nhận đơn xin nghỉ việc của cô”.

Chồng tôi động viên: “Vậy là mẹ có thương mới không để em đi đó. Em ráng chiều mẹ để từ từ mẹ sẽ chấp nhận em”. Thương chồng, tôi tiếp tục làm việc dưới sự trù dập của mẹ chồng. Tôi làm gì cũng bị la, đi trễ năm phút là bị kiểm điểm. Tôi cắn răng chịu đựng tất cả.

Một hôm, trong lúc đang làm việc, tôi mệt quá ngất đi. Trong khi mọi người tất tả đưa tôi đi cấp cứu thì chính mẹ anh lại dửng dưng bảo ai nấy về vị trí. Dù đã lả đi nhưng tôi vẫn nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng, khinh khỉnh của bà. Ánh mắt đó suốt cuộc đời tôi không thể nào quên được. May mà chồng tôi nghe tin, đến kịp đưa tôi đi bệnh viện. Lúc này tôi mới hay mình đã mang thai gần hai tháng.

Cô chủ tịch công đoàn biết chuyện, nên đến thủ thỉ với mẹ chồng tôi. Rằng không nên làm quá, sẽ ảnh hưởng đến công việc, công ty và cả gia đình nữa. Với lại lý do chính mà mẹ chồng chê tôi là vì sợ tôi không thể sinh con. Nay tôi đã mang thai thì thôi, chín bỏ làm mười. Bà im lặng mất mấy hôm, rồi kêu tôi đến, bảo: “Như tôi đã nói rồi, đám cưới hai người tự làm tôi không chấp nhận”. Tôi nuốt nước mắt chờ đợi, nhưng bà lại mỉm cười: “Do đó hai đứa phải làm lại đám cưới đàng hoàng”. Tôi hầu như không tin vào tai mình, mau gọi chồng về để cha mẹ hai bên bàn bạc làm lễ theo ý kiến của mẹ chồng.

Cưới lại xong, bảy tháng sau tôi sinh con trai. Hai năm sau nữa, tôi sinh con gái. Mẹ chồng đối xử với tôi cũng bình thường, không quá thân thiết mà cũng không còn lạnh lùng, nhưng những rào cản định kiến xưa kia nó cứ ngáng chân khiến cả hai không thể nào gần nhau thêm được nữa. Mặc dù tuần nào chúng tôi cũng đưa các cháu về nhà nội chơi, rồi đưa bà đi chùa, thăm viếng bạn bè… Nhưng khoảng cách vẫn cứ là khoảng cách.

Thật lòng mà nói, tôi đã vượt qua tất cả để có anh, người chồng mà tôi hết mực yêu thương. Và từ tận đáy lòng, tôi cũng thầm hứa sẽ chăm sóc tốt cha mẹ anh đến cuối cuộc đời… Nhưng giá như đừng có những vết thương ngày xưa thì có lẽ sự đoàn viên ngày nay sẽ ý nghĩa hơn nhiều. Sau này, nếu con tôi thực sự yêu thương ai mà tôi không thích, thì tôi cũng sẽ không bao giờ hành động như mẹ chồng tôi, vì vết thương có lành rồi, chỗ cắt vẫn còn đau.

(Theo NLD)

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Bài viết Vết thương lành, chỗ cắt còn đau ( https://www.meo.vn/vet-thuong-lanh-cho-cat-con-dau.html ) được sưu tầm bởi Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

Leave a Reply