Những mảnh đời không Tết

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

Có những cuộc đời không may mắn chạnh lòng khi Tết đến.

 

Ai cũng mong một mái ấm sum vầy, mong có người thân kề bên trong thời khắc thiêng liêng của ngày Tết. Nhưng đâu đó quanh ta, có những cuộc đời không may mắn phải chia lìa người thân, lại chạnh lòng khi Tết đến.
Lũ đi qua, nỗi đau còn lại
Phạm Thị Lộc, 19 tuổi, sinh viên trường Đại học Hà Tĩnh là hoàn cảnh đáng thương nhất trong trường. Lộc là con gái lớn trong một gia đình nông dân ở thôn Mỹ Châu (xã Thạch Ngọc, huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh), có 4 em đều còn học phổ thông. 8 năm trước, bố Lộc không may mất trong một tai nạn lao động. Gánh nặng gia đình đổ oằn vai người mẹ. Lộc vừa đi học, vừa đỡ đần mẹ việc đồng áng, chăm em, vừa phấn đấu thi đỗ đại học.
Cô Nguyễn Thị Én, giảng viên trường Đại học Hà Tĩnh cho biết, năm Lộc thi vào trường cũng là năm bệnh tim của mẹ trở nặng. Lộc vừa chăm mẹ, vừa chăm các em mà vẫn đạt được kết quả học tập tốt. Nhưng tai họa lại tiếp tục ập đến, trong trận lũ lịch sử của Hà Tĩnh tháng 10/2010 vừa qua, bệnh tim của mẹ nặng hơn và bà đã qua đời, chị em Lộc trở thành mồ côi. Chưa hết, “lũ chồng lên lũ”, đã nhấn chìm tất cả những thùng thóc còn lại mà mẹ chắt chiu dành dụm không dám bán lấy tiền thuốc thang cho mình. Cả mấy chị em Lộc lâm vào túng đói.
19 tuổi, Lộc thành chỗ dựa ruột thịt của các em. Tình cảnh buộc em phải thôi học. Nhưng các thầy cô và bạn bè động viên, giúp đỡ nên Lộc đã cố gắng theo học.  “Nhưng đoạn đường trước mắt còn quá dài và mờ mịt so với khả năng tự lập của chị em Lộc”, cô Nguyễn Thị Én cho biết thêm.
Một cái Tết vui tươi đang kề cận. Nhưng chị em Lộc không mong Tết đến. Hoàn cảnh quá khó khăn, Lộc đành gửi hai em vào trại trẻ mồ côi theo lời khuyên của người lớn, để các em sống ổn định hơn. “Tết này nhà em tan đàn sẻ nghé, bố mẹ mất, chị em xa nhau, chưa biết lấy gì đón xuân”,  Lộc nức nở nói.
Mẹ con chị Đậu Thị Dân và bộ quần áo được xác định là của anh Bằng bên bàn thờ. Ảnh:Trọng Hoài
Chiều buồn cuối đông
Bản Rào Tre của người dân tộc Chứt là nơi xa xôi hẻo lánh nhất huyện Hương Khê, Hà Tĩnh. Ở đó, giao thông đi lại khó khăn, gần như “nói không” với các phương tiện thông tin và rất khó tiếp cận, giúp đỡ khi người dân gặp nạn.
Chiều cuối đông ở xóm chân núi Cà Đay (bản Rào Tre, xã Hương Liên), trong ngôi nhà tranh ọp ẹp không khí vẫn ảm đạm, thê lương. Người vợ trẻ góa chồng và đứa con 14 tháng tuổi mồ côi cha vẫn nức nở nghẹn ngào kể chuyện cũ.

Em Lộc nói rằng, biết lấy niềm vui gì để đón xuân? Ảnh: Biển Lặng
Chị là Đậu Thị Dân (sinh năm 1988), có chồng là anh Phạm Xuân Bằng (sinh năm 1985), bị lũ cuốn trôi ngày 15/10/2010. Sau 50 ngày đêm với hơn 100 người cơm đùn, khăn gói, xé rừng, lội suối cất công tìm kiếm, nhưng kết quả vẫn vô vọng.
Anh Hồ Khôi (dân tộc Chứt) nhớ lại: Buổi trưa khủng khiếp ấy có 4 người đi rừng cắt núi trở về. Qua suối Giàn Tấn 2 (Hương Liên), nước lũ đổ ầm ầm xuống. Anh Bằng leo lên cái cây ngã xuống suối để thử qua bên kia khe. Tới giữa suối thì cây đổ và bị nước cuốn mất.  Người bản Rào Tre gắn bó với anh ấy nên mọi người không ngại nỗ lực đi tìm dọc suối, ven sông… Còn hỏi thăm các đền, chùa hy vọng mong manh anh sẽ được ai đó giúp. Nhưng tất cả đều bất lực.
Đau đớn và tuyệt vọng, gia đình nạn nhân đã nhờ các nhà ngoại cảm ở Hà Nội và được họ hướng dẫn: Thi thể hiện tại nằm sâu 2m, cách chỗ trôi 40 – 42km. Thế là lại bổ đi tìm. Đào bằng thủ công, rồi nhờ cả thiết bị máy đào. Rốt cuộc chỉ thấy bộ quần áo, xác định là của anh Bằng ở bãi thác Thát Lạt. Cuộc tìm kiếm anh Bằng là cuộc kiếm tìm dài nhất, vất vả, mất nhiều công sức nhất, lại huy động lực lượng đông đảo nhất ở vùng này, nhưng tất cả đều… bất lực.  Ông Trần Tuấn Hoàn, anh rể anh Bằng buồn rầu cho biết, sau 50 ngày tìm kiếm quy mô rộng với nhiều lực lượng tham gia từ suối Rào Tre (Hương Liên) đến đập Hố Hô với chiều dài 120km nhưng vẫn chưa có kết quả.
3 tháng nay chị Dân tiều tụy, tâm trạng bất an. Có đêm hét toáng lên rồi chạy ra khỏi nhà kêu hàng xóm. Lúc tỉnh chị Dân ôm con ngơ ngẩn ra ngõ ngóng chồng, rồi vào thắp nhang khấn vái. Giấc ngủ đêm với chị thật khó khăn bởi “cứ chợp mắt là thấy chồng bơi ngược thác trở về, máu me đầy mình”.
Từ ngày con trai là trụ cột gia đình qua đời, bà Nguyễn Thị Hảo (69 tuổi, mẹ anh Bằng) cũng đổ bệnh. Cha anh Bằng là ông Phạm Nghĩa (76 tuổi) cũng bị sốc nên xuất huyết não, đang điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Hương Khê.
Còn ít ngày nữa là Tết, nhưng gia đình chị Dân từ già đến trẻ đều kiệt quệ cả về tinh thần, vật chất. Ông Nguyễn Tiến Lành, Chủ tịch UBND xã Hương Liên đang vận động bà con làng xóm chia sẻ nỗi thương tâm, đùm bọc, động viên, tổ chức quyên góp tiền, gạo ủng hộ gia đình người bị nạn.
Mẹ góa, con côi lâm trọng bệnh
Cũng đứng trước nguy cơ không có Tết, gia đình anh Trần Đại Sáng (sinh năm 1987), ở thôn Hạ, xã Trung Hưng, huyện Yên Mỹ, tỉnh Hưng Yên đang phải oằn mình với cơn bạo bệnh. Gia đình chỉ có hai mẹ con, bố bỏ đi khi anh Sáng còn nhỏ. Bà Hoàng Thị Dung, 64 tuổi – mẹ anh Sáng bị xuất huyết não mới mổ tháng 5/2010, sức khỏe giờ chưa hồi phục. Mọi ăn uống, sinh hoạt của bà phải nhờ sự giúp đỡ của xóm giềng. Đợt điều trị cho bà đã bán sạch tài sản trong nhà, còn phải vay mượn hơn 100 triệu giờ vẫn chưa trả được.
Thương hoàn cảnh hai mẹ con côi cút lại bị bệnh, hàng xóm mỗi người giúp một ít. Tưởng mọi việc sẽ qua, nhưng tai họa tiếp tục ập xuống. Sáng 7/12, anh Sáng kêu đau đầu, với biểu hiện rất giống mẹ. Mọi người gọi xe đưa thẳng anh lên BV Bạch Mai. Các bác sĩ chẩn đoán bị xuất huyết não, phải mổ mới qua khỏi nguy hiểm và chuyển anh Sáng sang BV Việt Đức chờ mổ.
Cuối tháng 12, với sự giúp đỡ của mọi người và chạy vạy vay mượn khắp nơi, anh Sáng đã được phẫu thuật. Hiện sức khỏe của anh Sáng cũng đã đỡ hơn nhiều. Vậy nhưng, số tiền vay phẫu thuật lên tới gần 150 triệu, mà lãi mẹ đẻ lãi con, không biết đến khi nào mới trả hết nợ.
Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Leave a Reply