Cha mẹ nào cũng muốn giáo dục, dạy dỗ con nên người. Tuy nhiên, niềm trông mong này không phải gia đình nào cũng đạt được.
Nói nhiều không phải là cách dạy tốt
Ông Công Hùng và bà Kim Tuyến (Biên Hòa, Đồng Nai) đến với nhau khi tuổi đã “băm”. Đã thế, sau khi cưới nhau gần bảy năm, bé Kiều Nhi mới chào đời. Khi Kiều Nhi 15 tuổi thì bố mẹ đã ngoài “ngũ thập”. Chênh lệch về tuổi tác, cộng với việc ít tìm hiểu về tâm sinh lý của trẻ nên ông bà đều thừa nhận là đang “đau đầu về cách hành xử trời ơi của con bé”. Khi tiếp cận, chúng tôi mới biết: ông bà vẫn dạy con theo kiểu nói nhiều, lặp đi lặp lại với mong muốn “mưa dầm thấm lâu”. Trước, thấy con bé “một dạ hai vâng”, nhưng không hiểu sao gần đây nó cứ phản ứng: “Khổ lắm! Con biết rồi, bố mẹ đừng nói nhiều”, rồi đóng kín cửa, “bế quan tỏa cảng”.
Tuấn Khanh (Q.Thủ Đức, TP.HCM): bố điềm đạm, kiệm lời; mẹ hay huyên thuyên, nói dông dài, đến nỗi trong một lúc vui đùa, bố đã đặt cho mẹ biệt danh là “máy nói”. Điều làm Tuấn Khanh ngại nhất ở mẹ là có nhiều chuyện cậu đã biết rõ mồn một nhưng cứ ngồi vào bàn ăn là mẹ tiếp tục “điệp khúc” muôn thuở đó. Có lần, Tuấn Khanh bật máy thu được “bầu tâm sự” của mẹ khi mẹ nói về lợi ích của việc ăn đúng giờ. Hôm sau, không biết do quên hay nghĩ Tuấn Khanh chưa hiểu, mẹ lại tiếp tục ca cẩm. Đến một đoạn mẹ bị bí, Tuấn Khanh liền “nhắc bài” và còn đùa: “Mẹ thiếu hai ý so với bài hôm qua”.
“Dĩ bất biến ứng vạn biến”
Anh chị Phi Long bật mí: mỗi khi có xung khắc với Thu Huyền - con gái của anh chị, cả gia đình thường tìm quán cà phê có không gian rộng, yên tĩnh để cùng nghe nhạc, tĩnh tâm. Anh Long cho hay: “Đến đó vừa nhâm nhi ly cà phê, vừa thủ thỉ đôi lời với con gái. Đó là không gian nói ít hiểu nhiều. Đôi khi chúng ta phải dùng đến ngôn ngữ im lặng, “tâm” nói với “tâm”, để tiếng lòng nói với tiếng lòng. Đó là ngôn ngữ của trái tim, của tình yêu, tâm hồn… Đây là những khoảng lặng cần thiết trong cuộc sống". Trường phái “vô ngôn” này xem ra ngày càng khắc chế được nhiều con ngựa bất kham.
Theo các nhà nghiên cứu tâm sinh lý, trẻ ở độ tuổi mới lớn có tâm sinh lý cực kỳ phức tạp. Trẻ tò mò muốn biết về nhiều thứ - trong đó có những chuyện khó nói như chuyện tình dục. Là con gái thì có thể tỉ tê với mẹ. Riêng các ông bố có vẻ khá e dè khi tâm sự với con trai về những chuyện này. Mới đây, chúng tôi đã phát hiện một cách làm khá mới, khá thức thời của một ông bố. Khi phát hiện đứa con trai của mình đang tải những truyện người lớn về để đọc, người bố đã gởi email cho con trai. Trước khi “vào cuộc”, ông cũng giãi bày lý do “rất tiếc là bố không nói chuyện trực tiếp với con được vì chuyện này khá tế nhị”. Sau đó, ông đã phân tích cho con trai thấy rõ vấn đề cũng như những cảnh báo về tác hại của việc tiếp xúc với những văn hóa phẩm có nội dung xấu như vậy.
Hy vọng là sau những dòng này, con hiểu thêm được những suy nghĩ và tình cảm của bố mẹ dành cho con”.
Ông bố này cho hay, sau gần một tuần gởi email, ông đã nhận được email phản hồi của con trai. Qua lá thư này, cậu đã nhận ra những hạn chế của mình. Từ đó đến nay, cậu đã tu chí học tập và tiến bộ thấy rõ.
Tất nhiên, kiệm lời không phải là “đoạn tuyệt” với cách giáo dục bằng khuyên răn, đối thoại. Việc giáo dục con cái cũng cần phải linh hoạt tùy từng đối tượng, từng độ tuổi, tâm lý khác nhau để có những “kế sách” phù hợp. Việc thường xuyên tâm sự, nói chuyện với con cái - đặc biệt ở độ tuổi mới lớn này là rất cần thiết. Tuy nhiên, đôi khi bố mẹ cần thay đổi giọng điệu, cung bậc hay tạo những khoảng lặng để dễ thuyết phục con cái hơn.
Nguồn sưu tầm từ: tintuc.bacsi.com
Bài viết: Dạy con không chỉ bằng lời (https://www.meo.vn/day-con-khong-chi-bang-loi.html) được biên tập bởi BTV Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Vui lòng liên kết khi tái sử dụng. Cảm ơn.