Hôm nay đi ngang một ngôi trường tiểu học, thấy đàn nhóc bé líu ríu chơi ở sân trong tiếng nhạc véo von “Mùa xuân của bé chẳng ở đâu xa, cái chồi tách vỏ bé ươm hôm qua…. Thoáng cái giật mình khi một năm nữa lại sắp qua đi, tôi nôn nao nhớ về một thời tuổi nhỏ. Giọng hát trong veo của một bài hát trẻ con lại cứ dẫn tôi đi vào một miền ký ức không thể định danh. Tôi dừng lại nhìn các em bé đang hăng say làm đồ trang trí Tết, bỗng ấm lòng nhớ lắm Tết quê…
Nhớ những ngày giáp Tết rộn rã, mẹ lo chuẩn bị làm dưa hành, củ kiệu, sắm sửa quà Tết biếu hai bên nội ngoại. Ba với trợ tá đắc lực là thằng em nhỏ cùng khua mạng nhện cho sạch sẽ cửa nhà, quét một lớp sơn mới, tu bổ lại cái cổng rào để mọi thứ đều tinh tươm đón Tết, chưng hai chậu cúc vạn thọ vàng ươm. Đổ tràn trong không gian thứ cảm giác dìu dịu, mơ hồ là mùi nắng tươi mới, mùi lá dong, lá chuối ngai ngái dùng để gói bánh chưng, bánh tét, mùi thơm phức của nồi thịt kho hột vịt to đùng mẹ chuẩn bị cho mấy ngày Tết. Những mùi hương làm thành ký ức.
Về đến nhà, thấy cô con gái nhỏ của bác chủ nhà trọ khoe “Bố ơi, hôm nay cô giáo nói đội quân nhí OMO của con đã làm nên mùa Xuân đấy bố ạ… Chú Bình Minh đến trường con, cùng tụi con làm dây hoa mai, hoa đào, lồng đèn chai nước để làm những dây treo trang trí cho trường rồi cho đường phố… và bố ơi, con tặng bố tấm thiệp tự tay con làm nè, bố thấy có đẹp không? Con muốn treo những dây hoa này lên để các anh chị trong khu nhà mình cùng đón Tết nữa bố nhé!”
“Chú Bình Minh đang cùng các em nhỏ làm lồng đèn đấy!". Ảnh: cung cấp bởi Unilever.
“Và đây là cô Lê Khanh, cô cùng tham gia với các bạn nhỏ làm những dây hoa mai, hoa đào để treo lên những cành cây trước nhà”. Ảnh: cung cấp bởi Unilever.
Tôi như thấy chính mình của những ngày thơ bé, cũng háo hức mỗi khi Tết về, khi được phụ mẹ cùng gói bánh, tưới cây phụ ba, góp một phần công sức nhỏ xíu của mình để được xoa đầu khen ngoan. Đó là quãng thời gian vô cùng ngọt ngào và trong trẻo, khiến tôi mỗi lần nhớ về tuổi thơ của mình luôn thấy tự hào và ấm áp.
Khu nhà trọ tôi ở mọi người cũng đang xôn xao chuyện về quê Tết này. Hôm qua tôi bảo với nhỏ bạn: “Ôi, còn nửa tháng nữa mới đến Tết, nhưng lại muốn về quá rồi vì thấy tụi nhỏ xóm mình trang trí Tết, nôn quá, muốn gặp mặt ba mẹ quá!” Nhỏ bạn trêu: “Mong gặp bố mẹ để làm gì đấy, lại vòi vĩnh ăn món này món kia nhõng nhẽo như hồi nhỏ chứ gì!”. Tôi phì cười: “Nhỏ này, chỉ là muốn ở quẩn quanh trong nhà, nghe tiếng bố mẹ nói chuyện thôi. La mắng tí… cũng thấy vui”. Ừ thì, vì không khí Tết đã về quanh nên nỗi nhớ thành lời là thế đấy.
Đứa cháu gọi điện thoại khoe: “Dì Út ơi, chừng nào về? Bo coi báo người ta chỉ làm con rồng nhảy múa đẹp lắm, Bo làm tặng dì Út một con nè! Bo và mấy anh chị xóm mình năm nay trang trí Tết đẹp lắm”… Thật là mấy đứa con nít, ở đâu cũng nghe tụi nó hào hứng trang trí Tết hết, làm làm lòng mình càng rộn ràng hơn.
Cả năm xa nhà, giờ cầm tấm vé tàu trên tay, tôi đếm ngược từng ngày mong đến Tết để được dịp quây quần đoàn tụ gia đình, được nhìn “thành quả” của nhóc Bo và con nít trong xóm… Chờ con về ăn Tết nhé, cả nhà ơi!
Nguồn sưu tầm từ: www.webtretho.com
Bài viết: Xuân reo trong gió, Tết về trên tay (https://www.meo.vn/xuan-reo-trong-gio-tet-ve-tren-tay.html) được biên tập bởi BTV Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Vui lòng liên kết khi tái sử dụng. Cảm ơn.