Chữa mụn nhọt bằng thảo dược

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

i quan niệm đơn giản mụn nhọt là do nóng trong người sinh ra và là bệnh lành tính, nên phần lớn người bị mụn nhọt thường tự chữa trị. Việc tự ý sử dụng các loại thuốc đôi khi không mang lại hiệu quả mà càng làm mụn nhọt bị nhiễm nặng hơn.

Không mấy người biết đến hậu quả của mụn, khi bị biến chứng có thể dẫn đến nhiễm trùng máu, đe dọa tính mạng. Đối với phụ nữ, việc lo lắng thái quá khi bị mụn làm khí huyết uất kết, không thông, dẫn đến rối loạn kinh nguyệt và làm mụn nổi nhiều hơn trong giai đoạn kinh nguyệt. Nếu gan không đảm bảo được vai trò thải độc và chuyển hóa tốt thì hiện tượng tích độc càng tăng. Do đó để điều trị đúng căn nguyên gây mụn nhọt, cần phối hợp sử dụng các nhóm thực phẩm hoặc thảo dược có tác dụng bổ can, thanh nhiệt giải độc, lương huyết, kháng viêm và tăng cường hành khí hoạt huyết.

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới

Sài đất.

Thanh nhiệt giải độc, kháng viêm: Các loại thảo dược như bồ công anh, sài đất, kim ngân, liên kiều, bèo cái, thương nhĩ tử (ké đầu ngựa), cỏ mực, cam thảo đất là những vị thuốc chứa nhóm hoạt chất flavonoid có tác dụng chống viêm và có tính kháng sinh thực vật, dùng chữa mụn nhọt sưng đỏ gây đau nhức khó chịu, hoặc mụn ở giai đoạn mưng mủ và vỡ mủ.

– Cách dùng: Bồ công anh 15g, sài đất 10g, kim ngân hoa 5g, ké đầu ngựa 10g, cam thảo đất 2g, tất cả gộp lại sắc chung với 500ml nước, chia nhiều lần uống trong ngày hoặc bào chế ở dạng trà uống mỗi ngày.

Nếu mụn đang viêm và sưng tấy, dùng 100g sài đất tươi sắc với nước thêm ít đường chia hai lần uống trong ngày. Hoặc dùng 100g sài đất tươi giã nhỏ hòa với 200ml nước đun sôi để nguội, thêm ít muối lọc uống ngày hai lần.

– Bài thuốc sài đất, cỏ xước, ké đầu ngựa, cam thảo đất, mỗi vị 20g, sắc còn khoảng 200ml uống ngày 2-3 lần.

Nhuận gan mật: Các vị thuốc có tác dụng thông tiểu tiện, tăng cường hoạt động của các tế bào gan và gia tăng thải độc cho cơ thể, chữa mụn nhọt viêm nhiễm ngoài da. Sử dụng các loại trà actisô, trà nhân trần, trà nhuận gan hoặc các bài thuốc nhuận gan mật gồm nhân trần 12g, dành dành 12g, mã đề 8g, sắc uống ngày một lần có tác dụng tốt cho việc điều trị mụn.

Thanh nhiệt lương huyết (làm mát huyết): Các thảo dược hay được dùng như sinh địa, huyền sâm, cỏ mực, mạch môn, đơn bì, bạch thược có tác dụng làm mát huyết, nhuận huyết. Bài thuốc gồm cỏ mực 20g, sài đất 10g, hạ khô thảo 8g, mạch môn 10g, sinh địa 10g, sắc trong 600ml nước, đun cạn còn 300ml chia nhiều lần uống trong ngày.

Song song việc uống đôi khi cũng cần sử dụng một số thuốc để bôi hoặc đắp ngoài da nhưng phải tuân thủ yếu tố vệ sinh, vô trùng vì khi mụn nhọt đang giai đoạn có mủ nếu không giữ vệ sinh sạch sẽ có thể bị bội nhiễm.

– Dùng một ít bột quế hòa trong vài giọt chanh tươi chấm vào chỗ mụn, ngày 2-3 lần.

– Để mụn nhọt dễ rút mủ, dùng lá dâm bụt giã đắp, rễ cây hoa phấn giã đắp, hoặc dùng bài thuốc gồm lá khoai lang non 40g, muối ăn 3g, đậu xanh 10g, tất cả giã nhuyễn, trộn đều và đắp lên mụn, để khoảng một giờ rồi rửa mặt sạch với nước ấm.

Đông y có nhiều bài thuốc chữa mụn nhọt được bào chế ở dạng thành phẩm, có thể tham khảo và sử dụng theo chỉ định của thầy thuốc. Thuốc đông y tuy lành tính nhưng cần chú ý để tránh mua nhầm các loại dược liệu giả trên thị trường có thể gây độc hại như sài đất giả, hồng hoa giả, kim ngân giả…

DS. LÊ KIM

(suckhoe&doisong)

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Bài viết Chữa mụn nhọt bằng thảo dược ( https://www.meo.vn/chua-mun-nhot-bang-thao-duoc.html ) được sưu tầm bởi Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

2 thoughts on “Chữa mụn nhọt bằng thảo dược

  1. Tôi xin gửi lời tri ân dù muộn màng!

    Khi tôi ngồi viết những dòng này chắc hẳn sẽ có nhiều người đặt câu hỏi là tại sao một người bận rộn với vô số công việc ở cơ quan và gia đình như tôi mà lại có thời gian ngồi chia sẻ những suy nghĩ của mình?Trong một lần tình cờ vào diễn đàn trang ngành y tế tôi có đọc được một bài viết về lời tri ân của anh thanh niên chữa khỏi bệnh vẩy nến với bác sĩ của mình tôi chợt nảy ra ý định viết những dòng cảm xúc và lời cảm ơn chân thành nhất tới cô giáo cũ và người bác sĩ chữa khỏi căn bệnh trứng cá cho tôi.
    Tôi là con gái út trong một gia đình công chức ở Hải Phòng.Tuổi thơ tôi êm đềm diễn ra trong tình yêu thương của Ba mẹ,những năm tháng tươi đẹp cứ dần trôi qua cho đến khi tôi 15 tuổi.Tuổi dậy thì đã khiến cho tôi có nhiều mộng mơ hơn,sống kín đáo hơn và cũng đôi lần trái tim tôi xao xuyến,nhưng tuổi dậy thì cũng gây cho tôi không ít phiền toái mà đến bây giờ tôi vẫn không sao quên được một buổi sáng khi thức dậy khi đứng trước gương tôi phát hiện mình bị mụn trứng cá. Đem thắc mắc ấy ra hỏi mẹ mẹ bảo con lớn rồi những biểu hiện như vậy là hoàn toàn bình thường rồi nó sẽ tự hết con cứ yên tâm.Nhưng tôi làm sao yên tâm được khi những cái mụn gớm giếc ấy cứ ngày một nhiều hơn,ban đầu chỉ là hai bên gò má và trán dần dần chúng lan sang cằm và hai bên thái dương,khuôn mặt trắng ngần xưa kia giờ nham nhở mụn đỏ và mụn mủ trông không khác gì một nghĩa địa thu nhỏ.
    Hành trình chạy chữa

    Không thể chờ đến lúc tự hết được như lời mẹ nói,tôi lao vào chữa trị.Ban đầu tôi được chị gái giới thiệu mua thuốc baolam mặc dù nghe mọi người khuyến cáo rằng dùng thuốc đó da sau này sẽ bị lão hóa rất nhanh nhưng tôi vẫn tặc lưỡi:giải quyết việc trước mắt đã việc lâu dài sau này tính sau.Dùng được hai tuần vẫn không thấy chuyển biến gì tôi đành bỏ lọ thuốc đang bôi dở.Không nản chí tôi ra hiệu thuốc gần nhà thì cô dược sĩ bán thuốc giới thiệu tôi dùng kem nghệ Naka..với lời quảng cáo hết mụn mà không để lại sẹo.Hằng ngày trước khi đi ngủ tôi đều rửa mặt sạch sau đó bôi kem nghệ lên,nhìn khuôn mặt vàng khè của tôi mẹ tôi không khỏi chạnh lòng.Nhưng thời gian bôi cứ dài ra mà hiệu quả vẫn chẳng thấy đâu.Hơn một tháng trời không bỏ ngày nào tôi đành chào thua thứ thuốc này.Lần thứ 3 tôi tự nhủ chắc không quá tam ba bận nữa là lần tôi được anh họ giới thiệu cho lọ mỹ phẩm orenl của Pháp bán ở siêu thị Lan Trang. Mua hết một triệu hai,tôi tự nhủ đắt xắt ra miếng mà.Mấy ngày đầu dùng da có vẻ dễ chịu hơn rất nhiều, độ dầu của da cũng bớt hơn,một số mụn cũng đã lặn xuống và mụn mới thì không mọc thêm ra nữa,tôi đã thấy rất mừng vì tình hình tiến triển tốt,nhưng niềm vui chẳng tày gang khi đến bôi đến gần hết lọ tình trạng bệnh vẫn giữ nguyên như vậy không có dấu hiệu gì để hết hẳn mụn,thuốc thì sắp hết mà bệnh không khỏi tôi cũng không dám xin tiền mẹ mua thêm nữa.
    Tự ti và sống khép mình

    Sau ba lần chữa trị không thành lần đầu tiên tôi có cảm giác bi quan đến vậy,gia đình và bạn bè vẫn động viên tôi nhưng tâm trạng của tôi lúc này là mặc cảm và tự ti lắm.Tôi không dám ra đường và gặp mọi người,những lúc phải đi có việc không đừng được thì tôi bịt kín khẩu trang và đeo kính che hết khuôn mặt.Tôi không dám tham gia vào bất cứ hoạt động nào của lớp của trường như cắm trại,thi văn nghệ,hoạt động ngoại khóa vì sợ khuôn mặt của tôi sẽ là chủ đề bàn tán của mọi người,học hành thì sa sút rõ rệt.Bố mẹ thấy tôi như vậy thì càng thương và động viên tôi nhiều hơn.Mẹ đã huy đông mọi kênh thông tin để tìm hiểu chữa trị cho tôi và phương án tối ưu đã được Bố mẹ tôi quyết định là đưa tôi lên Bệnh viện da liễu để chữa trị.
    Hi vọng cuối cùng

    Nghỉ hè năm lớp 11 tôi được Bố mẹ đưa lên Bệnh viện da liễu trên Hà Nội.Từ Hải phòng lên Hà Nội tôi thấy phấn chấn lắm vì nghĩ rằng lần này tôi có thể tin tưởng được bởi đây là bệnh viện đầu ngành của của nước trong điều trị các bệnh về da.Tôi được Bố mẹ chọn cho gói dịch vụ tự nguyện chất lượng cao với chi phí trọn gói khoảng hơn 10 triệu đồng.Hằng ngày tôi đi xe buýt từ nhà Bác ruột ở Kim Ngưu ra viện để điều trị,với các thao tác và máy móc hiện đại bác sĩ hút nhân mụn một cách chuyên nghiệp,phải cái là đau đớn lắm, đau như có ai cắt từng miếng thịt ra.Hút và làm sạch khuôn mặt bằng cách xông tinh dầu khi da đã mềm thì bác sĩ bôi thuốc lên, đều đặn trong hai tuần như vậy nhưng sự chuyển biến cũng không được bao nhiêu,bác sĩ thì cứ hằng ngày thực hiện những thao tác như vậy,vẫn động viên tôi kiên trì,tôi gắng gượng thêm một tuần nữa nhưng kết quả vẫn là con số không.
    Tôi trở về Hải Phòng với tâm trạng chán nản,chán nản vì mất niềm tin ở một bệnh viện lớn,chán nản vì giờ cũng không biết tin vào ai nữa,chẳng lẽ căn bệnh này không có ai điều trị được hay sao?y học cũng bó tay à?Suy nghĩ đó khiến cho tôi càng có động lực để thi vào trường Y với mong muốn sau này sẽ làm bác sĩ nghiên cứu và chữa trị dứt điểm căn bệnh này.
    Sốc lại tinh thần

    Bố mẹ thấy tôi ủ rũ suốt ngày thì lo lắm càng động viên nhiều hơn.Tôi cũng đã lấy lại được thăng bằng và tự nhủ mục tiêu duy nhất lúc này là học giỏi và đỗ đại học đền đáp công ơn của bố mẹ.Tôi không còn mày mò tìm các phương pháp chữa trị như trước kia nữa, tôi lao vào học tập mặc cho những cái mụn chết tiệt kia vẫn ngày càng nhiều hơn phủ kín khuôn mặt tôi.Trước là mụn đỏ,mụn mủ giờ là cả những vết sẹo thâm do nhữn lần nặn mụn để lại trông lại càng kinh hoàng hơn.
    Bước ngoặt cuộc đời

    Ngày cầm trên tay giấy báo trúng tuyển trường Y tôi đã khóc,khóc vì tâm nguyện của mình giờ đã thực hiện được một phần,khóc vì thương Bố mẹ đã dành hết tình cảm cho mình mà chưa có dịp được đền đáp.
    Buổi đầu nhập học với tôi vui buồn lẫn lộn,vui vì đã được đứng trên giảng đường của một ngôi trường danh tiếng bậc nhất Việt Nam buồn vì những ánh mắt tò mò soi vào khuôn mặt tôi của các bạn trong khoa như xát muối vào tâm hồn cô sinh viên trẻ.Không chịu nổi những ánh nhìn như vậy tôi chạy vào nhà vệ sinh khóc một mình.Lúc sau khi lấy lại được tinh thần tôi vào hội trường nghe cô Trưởng khoa hướng dẫn nội quy quy chế học tập của khoa.Nhìn khắp mặt sinh viên Cô bỗng dừng lại ở khuôn mặt của tôi, ánh nhìn lâu khiến các bạn trong khoa đổ dồn về phía tôi,như sực tỉnh Cô chuyển chủ đề để thu hút mọi người về phía mình tránh cho tôi mặc cảm và xấu hổ.Cuối buổi sáng hôm đó cô nhẹ nhàng đi đến chỗ tôi và mời tôi lên phòng gặp cô cô có việc cần trao đổi.Tôi vâng nhưng trong đầu vẫn không khỏi phân vân tại sao cô chỉ mời có một mình tôi,mà mời về việc gì.thắc mắc đó cũng nhanh chóng được giải đáp khi cô tươi cười đón tôi ở cửa phòng trên tầng 3.Sau khi hỏi về hoàn cảnh gia đình và nơi ăn chốn ở cô hỏi đến tình trạng bệnh trứng cá của tôi.Tôi rành mạch kể cho cô quá trình đi chữa bệnh của mình từ việc sử dụng những loại kem thông thường đến việc đi da liễu rồi cả việc tôi giấu bố mẹ sử dụng cả thuốc tránh thai để chữa trứng cá( tôi tìm hiểu trên mạng thấy nhiều người bảo dùng thuốc tránh thai sẽ hết mụn trứng cá) nhưng cuối cùng hiệu quả vẫn bằng không.Như thấu hiểu hoàn cảnh của tôi cô cũng tâm sự rằng trước đây thời con gái cô cũng bị rất nhiều trứng cá,thời đó y học chưa phát triển nên không có thuốc và mỹ phẩm như bây giờ muốn khỏi bệnh thì chỉ có dùng thuốc đông y.Sau nhiều lần dùng thuốc các nơi mà không khỏi cô được Bố đưa đến hiệu Phúc Long ở làng Láng để chữa trị.Dùng thuốc đó gần hai tháng thì cô khỏi hẳn và tự tin bước vào cuộc sống để có được sự thành đạt như ngày hôm nay.Tôi nghe mà như nuốt từng lời bởi tôi thấy lạ là tại sao một Phó giáo sư về y học hiện đại đang giữ chức trưởng khoa của một đại học danh tiếng lại kể cho tôi về phương pháp chữa bệnh bằng đông y.Cô ghi cho tôi địa chỉ và bảo Cụ ông với bài thuốc quý đó giờ đã qua đời,nối nghiệp thuốc giờ chỉ có cô cháu gái đã chữa cho hàng nghìn người trong nam ngoài bắc và cả ở nước ngoài khỏi căn bệnh trứng cá.Tôi cảm ơn cô và xin phép ra về,chiều hôm đó tôi đón xe buýt ra ngay địa chỉ mà cô cho.Làng Láng ngày xưa giờ đã nhà cửa san xát phố phường tấp nập.Tôi đến địa chỉ 658 đường Láng thì thấy biển bên ngoài là karaoke,nghĩ mình nhầm định đi tiếp thì có một bà béo ịch ngồi ở quán bia gọi lại: đến gặp bs Tuệ Phương à vào nhà trong kia.Tôi vâng và đi theo hướng tay bà chỉ, trước mặt tôi là căn biệt thự khá cổ kính với bụi tre và cây sấu già.Thấy có người lạ cậu thanh niên trong nhà chạy ra hỏi ngay chị đến khám bệnh à?Tôi vâng cậu ta bảo chị ngồi chờ bác sĩ đang khám cho người đến trước.Mười năm phút sau bác sĩ đón tôi với vẻ mặt tươi cười,nhìn chị còn rất trẻ và thân thiện nên tôi cũng thấy an long phần nào.Sau khi hỏi về bệnh của tôi thấy tôi có vẻ lo lắng chị chỉ cười tủm tỉm và bảo không có gì đáng lo đâu chỉ gần hai tháng là khỏi hết thôi.Tôi nói là đã đi chữa nhiều nơi nhưng giờ khuôn mặt vẫn thế này.Chị nói trường hợp như em là rất bình thường vì chưa phải dạng sẹo rỗ.Chị dùng dụng cụ nặn mụn và tiến hành “thi công”trên khuôn mặt tôi,những nhân trứng cá lẫn máu bắn đầy vào chiếc áo blose trắng của chị trông thật đáng sợ,thao tác trong khoảng 20 phút thì khôn mặt của tôi đỏ ửng nhưng nhìn đỡ mất thẩm mỹ hơn trước.Công đoạn hai là chị thoa thuốc nên mặt tôi,miếng bông gòn đi lần lượt khắp khuôn mặt tôi,thuốc là một loại dung dịch mà theo chị nói là dược liệu tự nhiên.Sau khi thoa xong tôi thấy da mặt căng lên phừng phừng,chị kê thêm thuốc uống và dặn tôi về sắc uống đều đặn.Chị bảo nguyên lý của đông y là “trong đánh ra ngoài đánh vào” như một trận chiến thực sự.
    Rời nhà bác sĩ trong tôi có một niềm tin mãnh liệt,với lời giới thiệu của cô giáo đồng thời thấy phương pháp của bác sĩ tôi hoàn toàn tin mình có thể khỏi bệnh.Bôi đến ngày thứ 7 tôi thấy da mặt mình căng lên,lượng dầu trên da giảm rõ rệt,tình hình tiến triển tốt từng ngày,từ ngày thu 17 thì những vẩy cám li ti bắt đầu bong ra,các ngày tiếp theo chúng bong nhiều hơn,các vết thâm cũ do nặn mụn để lại giờ trắng lên từng ngày,mỗi ngày qua đi tôi đều báo tin mừng với bố mẹ để bố mẹ chia vui cùng tôi.Sau khoảng 1 tháng 20 ngày thì tôi thấy hết mụn hoàn toàn,những vết thâm cũng hoàn toàn biến mất,khuôn mặt lại trở về như lúc chưa bị mụn da lại trắng đẹp hơn trước.Tôi gọi điện thông báo tin mừng cho cô giáo và bác sĩ,bác sĩ bảo chỉ cần ăn uống điều độ là những cái mụn đó không bao giờ xuất hiện lại nữa.
    Lời tri ân
    Thấm thoắt thế mà đã gần 10 năm trôi qua,tôi ra trường và trở thành bác sĩ ở một bệnh viện lớn ở thành phố hoa phượng đỏ quê tôi.Tuy chưa có dịp quay lại gặp bác sĩ nhưng tôi vẫn thường xuyên trao đổi với đồng nghiệp về một bài thuốc quý cần được phổ biến rộng rãi để đem lại sự tự tin cho những người bị trứng cá như tôi ngày trước.Qua bài viết tôi xin gửi lời cảm ơn sâu sắc tới cô giáo cũ và bác sĩ Tuệ Phương người đã chữa trị cho tôi, dẫu biết lời tri ân dù muộn màng nhưng trong sâu thẳm trái tim mình tôi vẫn luôn chúc các cô dồi dào sức khỏe,gặp nhiều niềm vui hạnh phúc trong cuộc sống.Cảm ơn các cô để em có được sự tự tin và hạnh phúc ngày hôm nay.Với mong muốn sẽ có nhiều người được may mắn như tôi ngày trước tôi xin được chia sẻ kinh nghiệm với các bạn tại địa chỉ email [email protected]. Trân trọng!

Gửi phản hồi