BAGAN – MIẾN ĐIỆN (12 – 19 / 4 / 2010)

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

Buổi tối sau khi đi Shwedagon về, chúng tôi sang quán bên đường ăn tối. Giá khoảng US$3/người. Rồi về ngủ để sáng dậy sớm bay chuyến 6g đi Bagan. Chuyến bay này chúng tôi đi bằng Air Bagan, là hãng hàng không mới ở Miến Điện, phục vụ khá chuyên nghiệp, khay thức ăn lịch sự, màu đẹp trang nhã. Nghe người ta bảo các chuyến bay ở Miến Điện giống tàu chợ, đi-dừng-đi rất mệt, và không xếp chỗ ngồi nên mạnh ai người nấy giành. Thế nhưng chuyến này thì Air Bagan lại rất trật tự, vé in ghế ngồi, thẻ hành lý, v.v. Bất ngờ.

Chắc vài bữa nữa sẽ có khu vực In tẹc nét cho du khách trong phòng chờ :

Ở Sân bay làm quen được một đồng chí người Hà Lan, mang guốc gỗ đi du lịch. Chồng tui thử guốc nè, đôi này đi đá banh thì "đã"
AirBagan với Fokker 100
Bữa sáng trên máy bay, khá hơn nhiều so với Jetstar và delay airline phải không các bác
Xung quanh Bagan hầu như là đồng trống và các hàng cọ ?!
Sau khi hạ cánh, chụp ảnh lưu niệm với một đoàn chiến sỹ du lịch bằng VNA giá Khuyến mãi từ Hà nội sang và mua tour 4 ngày ở MY với giá hơn 600$
Đến Bagan còn khá sớm, chúng tôi đc cán bộ nhà nước Myanmar chăm sóc rất kỹ, phí tham quan Bagan mỗi em là 10$, dân Miến Điện được miễn. Tham quan cả Campuchia và Miến thấy buồn cho Nhà Nước VN, vì 2 nước kia miễn phí tham quan cho dân mình, còn VN thì tính luôn.
Kèm theo lời răn của chính quyền
Đến Bagan còn khá sớm, chúng tôi được đón bởi 2 anh em là bạn của bác Saw, freeland tour operator ở Yangon, người đi với chúng tôi trong chuyến đi chấm. Chúng tôi được đưa lên chiếc xe ngựa, đặc sản ở Bagan này.
Trang bị phòng hộ nhân dịp tết té nước dưới cái nóng 39-41oC
Không phòng hộ thì như thế này, riêng máy ảnh thì đc nhà nước khuyến mãi 1 cái bao nilon
Tiếng xe cọc lọc qua những con đường vắng, vì còn sớm lắm mà. Dọc đường, chúng tôi hỏi thăm để mua vé xe đi Mandalay vào tối hôm sau. Và như đã đề cập ở bài trước, chúng tôi té ngửa khi biết tin rằng tất cả các chuyến xe đều dừng hoạt động vào trưa nay, tức là giống như trưa 30 Tết ở Việt Nam. Hai bác dẫn đường giục chúng tôi quyết định để còn mua vé máy bay cho kịp, kẻo hãng hàng không cũng đóng cửa nốt. Không còn sự lựa chọn nào khác, chúng tôi phải đến ngay đại lý, và cuối cùng chọn bay thẳng Bagan – Inle Lake vào sáng ngày hôm sau. May cho chúng tôi, còn 2 vé cuối cùng trên chuyến bay.

Chúng tôi bỏ qua không đi Mandalay nữa, một phần vì chi phí đã bị đội lên, nếu bay sang Mandalay nghĩa là chúng tôi phải tốn thêm tiền vé, tiền ăn ở, đi lại. Một phần vì theo như khuyến cáo của Mr. Saw và hai người bạn mới, Mandalay là trung tâm của Lễ Hội Nước mà ngày mai là ngày cao điểm nhất – Ngày Đầu Năm Mới, hầu như cả nước Miến Điện đều đổ về đây để tổ chức sự kiện này, và mọi chuyện điên khùng đều có thể xảy ra. Một phần nữa là theo thông báo khí tượng, ngày mai nhiệt độ ở Mandalay là 45oC. Chúng tôi đã trải qua cái nóng đến váng đầu, đến mệt lả 39oC ở Yangon khi đi chấm, và không có ý định lập lại sự kiện này lần nữa 🙂

Chúng tôi không ở khách sạn trong phố, mà ra ở khách sạn Augmingala đối diện Chùa Shwezigon, một bản sao của Shwedagon, Yangon. Phòng ốc cũng giống như ở Yangon, giá khá tốt US$15/đêm. Ah, một lưu ý nhỏ, chai nước bán trong khách sạn ở Miến Điện thường rất rẻ, không giống như khi ở khách sạn các nước khác, nên ở Miến Điện không cần mua & mang vác nước theo chi cho mệt. Nghỉ ngơi một chút, 9g sáng chúng tôi lên đường đi thăm Bagan.
Biểu tượng của may mắn tại Myanmar
Chùa Shwezigon
Ngày lễ Tết nên xe cộ đi lại chất đống toàn người là người, thanh niên reo hò khi gặp du khách kèm theo vài xô nước, nếu gặp các "Booth" xịt nước thì xem như xong bộ đồBagan, vùng đất tập trung hơn 3000 đền, chùa, dày đặc, chia làm nhiều phong cách, thời kỳ, giàu nghèo, kiểu kiến trúc khác nhau. Vì chỉ có một ngày nên chúng tôi chỉ đi những chùa chính.

Ngôi chùa này tên Hit-lo-min-lo, xây từ thế kỷ 13, tên dịch đại loại "The umbrella’s wish, my wish" khi ông vua lấy cây dù để chọn hoàng tử kế vị. Trải qua bao thăng trầm, động đất, nhưng chùa không bị đổ sụp do cách xây dựng rất khéo: cứ vài hàng gạch ngang lại có một hàng gạch dựng xéo.

Hầu như Chùa nào cũng có 4 Ông Phật ở 4 cửa, Chùa này cũng vậy, dù 2 ông Bắc và Nam được phục dựng lại sau nên nét kiến trúc có khác biệt
Họa tiết trên tường còn từ thế kỷ 13, rất công phu và đẹp
Cũng như ở Việt Nam, kỹ thuật xây dựng đã bị thất truyền
Xung quanh chùa là các hàng quán bán đồ lưu niệm, đặc sắc nhất là các đồ khắc gỗ dân gian từ gỗ Tếch, nhà tui mua 1 chiếc thuyền nhưng sau đó lại bỏ quên tại khách sạn, thiệt là tiếc
Và còn có tranh vẽ trên cát của các hoạ sỹ địa phương với loại bút đặc biệt
Ngoài ra ở Myanmar , Chùa nào cũng có những hũ nước thế này, dành cho du khách và dân chúng, uống mát lạnh ( do nước bay hơi qua bình gốm, làm giảm nhiệt độ )

Sau đó, chúng tôi qua Khay-min-gha (nhóm). Nơi đây mang phong cách đặc trưng Miến Điện, với rất nhiều các đền thờ lớn nhỏ tạo thành một quần thể dày đặc.
Các họa tiết được vẽ từ thế kỷ 13, trên nền nhựa cây và còn đến bây giờ
Trẻ em Miến rất thích đồ ngọt, mà chả phải chỉ trẻ em mà người lớn cũng thế
Gạch trần xếp rất khéo, chả thấy vôi vữa gì mà cứ đều và chắc theo thời gian, tính bằng mấy thế kỷ
Tượng Phật bằng đất nung, một điểm khác lạ so với các tượng Phật khác thường được dát vàng
Góc chụp đẹp, do hướng dẫn viên chỉ
Nhìn tấm ảnh này, bạn có cảm thấy nóng không
Còn chùa này là chùa tui nghĩ là hoành tráng nhất tại đây, tên Ananda Temple, xây bằng đá trắng từ thế kỷ 11. Kiểu kiến trúc và bản vẽ lấy hầu như nguyên bản từ một chùa "hang" (cave monastery) ở Hymalaya, do Ông Vua xây chùa này thỉnh về.
Chùa chia làm 3 vòng. Vòng ngoài dành cho dân, vòng giữa giành cho quan, và vòng trong cùng dành cho vua và hoàng tộc. Bây giờ họ không cho vào vòng trong cùng nữa, vì dành cho sư sãi, chỉ được thăm 2 vòng ngoài. Các bức tường dày tới cả thước, cánh cửa gỗ dày nặng và cao cả mấy mét.
Nơi đây có tổng cộng hơn 10,000 (10 ngàn) "hốc" đặt tượng Phật. Thông gió bằng 1,000 cửa sổ thông giữa các bức tường nên rất mát và thoáng.
4 cửa chính của chùa có 4 tượng Phật khác nhau, làm theo từng thời kỳ nên vẻ mặt khác nhau do ảnh hưởng của phong cách từng thời kỳ. Có tượng Phật đứng xa thì như đang cười nhưng nhìn gần lại thì như đang buồn/khóc.
Khách thập phương viếng chùa rất đông. Vẫn còn một tượng được xem là "chưa hoàn tất" nên cho phép Phật Tử mua vàng lá đắp vào, một kiểu cúng dường.
Mua lá vàng, chụp lén được tấm này trần ai khoai củ vì người ta không cho chụp
Bên ngoài bán nước mía, mà nhìn chắc hổng dân VN nào dám uống, những nốt đen đen kia là ruồi/nhặng/ong đấy
Cận cảnh nhé
Xe chở khách thập phương viếng chùa nè
Sau đó chúng tôi sang chùa tên That-byin-nyu Temple (tạm dịch "Biggest & Highest Temple"). Cũng chả có gì lạ vì Chùa này được xây dựng trên một đỉnh đồi. Chùa đang trùng tu nên chỉ đi xem được vòng ngoài.
Vẻ mặt Phật mang phong cách Miến Điện hơn.

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Bài viết BAGAN – MIẾN ĐIỆN (12 – 19 / 4 / 2010) ( https://www.meo.vn/bagan-mien-dien-12-19-4-2010.html ) được sưu tầm bởi Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

Nguồn sưu tầm từ: my.opera.com

Gửi phản hồi