“Chăm sóc mẹ mới là quan trọng nhất”

Với tình hình dịch COVID-19 do virus Corona đang bùng phát tại Việt Nam, Meo.vn khuyên dùng Nước rửa tay khô để diệt khuẩn phòng bệnh.

“Anh trai em đã quá vất vả, giờ ảnh lại phải lo cho gia đình riêng nên em càng phải cố gắng nhiều hơn. Hai năm nay, em không dám tham gia đội tuyển học sinh giỏi của trường vì muốn dành trọn thời gian chăm sóc mẹ. Với em, đó mới là việc quan trọng nhất, việc học để sau cũng được…”, cô nữ sinh Nguyễn Thị Thanh Trúc, lớp 11 trường trung học Lê Anh Xuân, huyện Mỏ Cày Bắc, Bến Tre thổ lộ.


Thanh Trúc và công việc chăm sóc mẹ mà em đảm đương hơn mười năm qua. Ảnh: Hương Vũ

Không phải mới bây giờ, trong suốt 16 năm từ khi mẹ ngã bệnh, anh em Trúc phải oằn vai gánh vác hết những lo toan chồng chất. Chỉ có sức mạnh diệu kỳ của tình thân mới có thể tiếp cho anh em cô thêm nghị lực chống chọi nghịch cảnh…

Mẹ của Trúc là bà Huỳnh Thị Tích mồ côi từ nhỏ, lớn lên nhờ sự cưu mang của bà con lối xóm, tới lúc lập gia đình lại gặp phải một người sáng say chiều xỉn. Bất hạnh tiếp tục đeo bám khi sinh Trúc xong, bà Tích mắc chứng viêm đa khớp, do không có điều kiện chữa trị nên chứng bệnh đã đánh quỵ bà, làm bà phải nằm liệt một chỗ, dần dần các ngón tay, ngón chân co quắp biến dạng. Hai người con hiếu thảo là điều tốt đẹp nhất cuộc sống ban tặng cho bà…

Để lo cho mẹ, người con lớn Trần Ngọc Trường phải nghỉ học giữa chừng, hàng ngày rong ruổi với xấp vé số trên tay, ở nhà mọi việc vệ sinh cá nhân cho mẹ Trúc đã phải cáng đáng khi mới chỉ là đứa trẻ bốn, năm tuổi. Lên sáu, Trúc biết nấu cơm, biết canh giờ cho mẹ uống thuốc không quên một bữa… “Trúc biết làm mọi chuyện cho mẹ từ nhỏ xíu, nhưng chính nó vẫn cần anh trai giúp tắm gội. Có lần anh đi làm xa mấy ngày mới về, nghe Trúc kể em bị con nít trong xóm không cho chơi cùng vì chê dơ, ba mẹ con tủi thân ôm nhau khóc. Kho được mớ tép, nó ngắt phần đầu vỏ để dành ăn còn thịt chừa cho mẹ, tôi không chịu thì nó nói: nó còn sống lâu hơn nên sau này được ăn nhiều hơn! Sáu, bảy tuổi đầu, đẹt ngắt mà nói chuyện già dặn như người lớn vậy. Có thời gian dài nó còn phải đi xin ăn quanh lối xóm để lo cho mẹ…”, bà Tích nghẹn ngào tâm sự.

Kho được mớ tép, nó ngắt phần đầu vỏ để dành ăn còn thịt chừa cho mẹ, tôi không chịu thì nó nói: nó còn sống lâu hơn nên sau này được ăn nhiều hơn!

Trúc nhớ lại, hồi còn nhỏ cô luôn mơ ước có được một chiếc đồng hồ. Vậy là anh Hai nhận làm phụ hồ cho người ta suốt đêm để nhận thù lao là chiếc đồng hồ trẻ em cũ, rồi về lẳng lặng đeo vào tay đứa em đang say ngủ. Giây phút Trúc thức dậy hết sức ngạc nhiên với món quà của bà tiên, là những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi của gia đình nhỏ này.

Khi chúng tôi đến thăm, Trần Ngọc Trường đang đi làm phụ hồ ở công trường xa nên không gặp được. Mới lập gia đình với một cô gái biết thông cảm với hoàn cảnh éo le của mình, nhưng mọi lo toan cho cuộc sống của mẹ và em gái Trường vẫn phải chu toàn như nhiệm vụ tất nhiên mà hơn chục năm nay người thanh niên này tự mình gồng gánh.

Bệnh tình của bà Tích ngày một nặng, mọi sinh hoạt chỉ trông cậy vào sự chăm lo của con gái… Hơn mười năm chăm sóc mẹ bạo bệnh, Thanh Trúc đã xác định chỉ có học hành thật tốt mới là con đường ngắn nhất giúp gia đình cô hướng tới một tương lai tươi sáng. Chính những suất học bổng và rất nhiều giấy khen dán kín mít một vách tường minh chứng cho quyết tâm ấy của cô…

Meo.vn (Theo SGTT)

Mẹo sống an lành, làm hiệu quả:

Bài viết “Chăm sóc mẹ mới là quan trọng nhất” ( https://www.meo.vn/%e2%80%9ccham-soc-me-moi-la-quan-trong-nhat%e2%80%9d.html ) được sưu tầm bởi Mẹo vặt hay (https://www.meo.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

Nguồn sưu tầm từ: news.bacsi.com

Leave a Reply